Trưởng thành hơn từ trải nghiệm với nhịp sống thư thả


Những hiệp sĩ áo xanh – “Xì Trum” đáng yêu

Những ngày giữa tháng 3/2020, trước sự bùng phát và lây lan nhanh chóng của đại dịch Covid-19 trên toàn cầu, hàng nghìn du học sinh và Việt kiều hối hả về nước. Giữa lúc vẫn còn những “đứa con hư” lên tiếng chê bai điều kiện cách ly hay tìm kế trốn cách ly, thì cũng có rất nhiều du học sinh ý thức được trách nhiệm với cộng đồng, thậm chí, coi 14 ngày cách ly như một dịp tận hưởng nhịp sống chậm rãi, một dịp để trải nghiệm và trưởng thành.

Có một nữ du học sinh, dù chỉ mới 17 tuổi, nhưng đã khiến không ít người phải trầm trồ về cách đón nhận chuỗi ngày cách ly thật thoải mái và ý nghĩa. Đó là câu chuyện của Bùi Hà Linh (SN 2003), nữ sinh được nhiều bạn bè ngưỡng mộ, khi từng đỗ 5 trường chuyên nổi tiếng tại Hà Nội (THPT chuyên Khoa học Tự nhiên, THPT chuyên trường đại học Sư phạm, THPT chuyên Hà Nội – Amsterdam, THPT chuyên Ngoại ngữ và THPT Chu Văn An). Linh hiện đang là du học sinh tại trường Concord College, Anh.

Cũng như bao du học sinh xa quê khác, Hà Linh quyết định về nước khi cảm nhận rõ nỗi lo lắng, sự ngóng trông của bố mẹ và dự đoán được diễn biến dịch bệnh nghiêm trọng ở Anh và hơn hết tin tưởng vào hệ thống y tế nước nhà.

Vừa xuống sân bay, trong lúc chờ kết quả kiểm tra, bố mẹ Linh gọi điện hỏi thăm tình hình, cô nàng tuy khá mệt mỏi nhưng vẫn trả lời với giọng hào hứng đầy năng lượng, và báo trước sẽ có chuyến “tận hưởng” xa nhà 14 ngày.

Hà Linh khẽ nhún vai: “Tuy rằng rất muốn về nhà, muốn được ăn cơm mẹ nấu, nhưng những du học sinh với tuổi trẻ đầy nhiệt huyết như chúng tôi, tin tưởng rằng, điều quan trọng nhất là hoàn thành trách nhiệm với gia đình, bản thân và cộng đồng, thực hiện cách ly tập trung là cần thiết. “Có những người muốn cách ly còn không được!”, tôi thầm nghĩ như vậy và thầm biết ơn với biện pháp xử lý dịch bệnh của Việt Nam”.

“Sau đó, tôi nhanh nhảu dắt chiếc va-li to cồng kềnh, loay hoay í ới đứa bạn đi cùng và theo chân những hiệp sĩ áo xanh xuống tầng hầm, đợi nghe đến tên mình để được lên xe.

Nhấn mạnh với mọi người, “xanh” ở đây không phải xanh lá cây, mà là màu xanh da trời của bộ đồ bảo hộ.

Các chú đọc tên từng người một, có chút khó nghe vì khẩu trang, có chút nhầm lẫn giữa những người tên Linh, nhưng trên hết, đáng yêu vô cùng! Tôi nghĩ, đáng yêu vì mặc cho trời nóng, mặc cho trán ướt đẫm mồ hôi; các chú chiến sĩ luôn hết mình với người dân. Bước lên xe, tôi tự nhủ trải nghiệm ở đây sẽ vui và mới mẻ biết bao…”, nữ sinh 17 tuổi đã thầm nhủ như vậy ngay khoảnh khắc bắt gặp những hiệp sĩ áo xanh.

“Vừa đến nơi, hiện ra trước tầm mắt chúng tôi là một doanh trại quân sự của các chú bộ đội. Tôi và các bạn đưa những món đồ mang theo ra một chỗ để được khử trùng; còn bản thân thì ngồi xuống để chờ xếp số phòng.

Một điều vô cùng may mắn là các chú “hiệp sĩ” chăm sóc mọi người vô cùng chu đáo, đưa mỗi người một túi nhỏ gồm bàn chải đánh răng, cốc, khăn mặt, giấy vệ sinh và gói dầu gội/sữa tắm. Mỗi người đều có dép để đi lại cho thoải mái nữa. Với cái bụng đói meo, đã vậy, lại còn được ăn cơm hộp siêu ngon và bổ dưỡng do các chú ấy tự làm, tôi vừa ăn vừa tấm tắc: “Thích thế này thì còn gì bằng!”…”, ngày đầu tiên trong khu cách ly của Hà Linh bắt đầu như thế.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *