Home / Cuộc Sống 24h / Nhìn thế giới bằng vẻ đẹp đích thực và trân trọng mỗi phút giây trong đời

Nhìn thế giới bằng vẻ đẹp đích thực và trân trọng mỗi phút giây trong đời

Tôi tìm một ghế trống trong công viên, dưới tán cây liễu khẳng khiu để gặm nhấm cái cảm giác ê chề về cuộc đời, về cái thế giới như đang vùi dập đời tôi.

Tình trạng kinh doanh thất bát khiến cho công ty tôi giảm biên chế, tôi là một trong số những nhân viên bị buộc thôi việc, trong khi đó tôi còn đang theo đuổi một khóa học buổi tối kéo dài những hai năm và học phí khá cao. Hàng tháng, tôi cũng phải gửi tiền về cho gia đình để phụ giúp bố mẹ nuôi các em ăn học. Mất việc khiến tôi rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng.

Suốt mấy tháng trời kiếm việc mà không có kết quả, những suy nghĩ lạc quan nhất trong tôi cũng dần tắt ngấm. Sống xa gia đình, tôi không có người thân bên cạnh để chia sẻ và an ủi, cùng với tâm trạng bất an mấy tháng qua, tôi thấy mình cô đơn và lạc lõng vô cùng. Dường như nghịch cảnh của cuộc đời đang cố dồn tôi vào chân tường mà không có tôi bất kỳ cứu cánh nào.

Và như thể tất cả những điều đó chưa đủ làm tôi khổ sở. Một đứa bé chạy đến hổn hển mệt nhoài vì chơi đùa, nghiêng đầu nói: “Xem em tìm được cái gì này?”

Trong tay nó, một bông hoa tơi tả tội nghiệp với những đài hoa nhăn nhúm.

Tôi cười gượng và xua tay, thế nhưng thay vì quay đi, thằng bé lại đến ngồi bên cạnh tôi, đưa hoa lên mũi và reo lên sung sướng: “Mùi thơm tuyệt quá! Chắc nó là một bông hoa xinh đẹp, em hái tặng chị đó!”

(Ảnh minh họa/Shutterstock)

Bông hoa đang úa tàn và gần như khô héo trước mắt tôi, chẳng còn màu sắc gì rõ ràng, nhưng tôi biết, phải nhận nó, nếu không thằng bé sẽ chẳng để tôi yên. Tôi đưa tay nhận lấy hoa và làu bàu: “Thôi thì em cho chị bông hoa này vậy.”

Nhưng thay vì đặt đóa hoa vào tay tôi, nó lại đưa tay chơi vơi giữa khoảng không một cách vô thức. Lúc đó tôi mới nhận ra, đứa bé bị mù.

Tôi nghe giọng mình run rẩy khi thốt ra lời cảm ơn. Nó mỉm cười và trở lại cuộc chơi.

Đứa trẻ mù đã giúp tôi nhận ra rằng: Mọi khó khăn không phải trong thế giới này, mà ở trong chính bản thân tôi, và trong tất cả mọi khổ sở tự mình tạo ra đó, tôi mới chính là kẻ mù lòa.

Tôi nhận ra mình phải nhìn thế giới này bằng vẻ đẹp đích thực của nó và trân trọng mỗi phút giây trong đời. Tôi đưa đóa hoa lên mũi và tận hưởng hương thơm ngọt ngào của đóa hoa hồng trinh nguyên. Ngày mai rồi sẽ tốt hơn ngày hôm nay, rồi tôi sẽ lại vượt qua được những nghịch cảnh đang hiện hữu trong đời. Niềm tin trong tôi lại được nhen nhóm nhờ một đứa trẻ mù lòa.

(Sưu tầm)

Xem thêm:


Source link

About Trần Lê

Check Also

Cái giá của một ước mơ!

Chia sẻ FB Chia sẻ Twitter “Có một ước mơ không khó, giữ ước mơ …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *